HÀNH TRÌNH HAY ĐÍCH ĐẾN?
Có một câu này cứ quanh quẩn trong đầu mình mãi:
“Hành trình chưa chắc quan trọng ở đích đến, vì khi đạt được rồi, con người ta lại dễ chán.”
Nhưng không phải vì thế mà sống không mục tiêu.
Vẫn cần biết mình đang đi đâu.
Chỉ là… nếu cứ bám chặt vào kết quả, ta sẽ làm cả hành trình trở nên vô vị.
Như một mâm cỗ cúng.
Mục đích là có mâm cúng, rồi cùng nhau ăn.
Nhưng thứ đáng nhớ lại là lúc chuẩn bị —
người rửa rau, người nấu nướng,
vừa làm vừa cười nói rôm rả.
Không phải mâm cỗ.
Chính những khoảnh khắc đó mới là thứ giữ người với người.
Cuộc đời cũng vậy.
Đích đến cuối cùng… ai rồi cũng biết là gì.
Nhưng chẳng ai vì thế mà sống cho qua ngày.
Người ta vẫn yêu, vẫn cãi vã, vẫn làm việc quần quật,
vẫn khóc, vẫn cười, vẫn mơ những giấc mơ rất lớn.
Có lẽ vì… chính những điều đó mới là cuộc sống.
Một cuộc hôn nhân, dù có hẹn đầu bạc răng long,
rồi cũng sẽ có người đi trước, người ở lại sau.
Nhưng ý nghĩa chưa bao giờ nằm ở cái kết.
Mà là những năm tháng đã cùng nhau đi qua.

Bạn bè và những mối quan hệ tương tự cũng vậy. Có người đi cùng rất lâu. Có người chỉ thoáng qua.
Không phải vì chán nhau.
Chỉ là duyên dừng lại ở một đoạn khác nhau.
Có những mối quan hệ không tên. Đến rồi không ở lại.
Nhưng lại để lại những vết cắt rất sâu —
là nhớ, là tiếc… và đôi khi là thứ khiến mình trưởng thành hơn.
Nếu cứ mải nhìn vào đích đến, ta sẽ bỏ lỡ hết những gì đang diễn ra trên đường đi.
Giống như chạy marathon mà chỉ biết cắm đầu nhìn vạch đích.
Chạy xong thì mệt lử, chán ngắt… rồi lại tìm một đích khác để chạy tiếp.
Cuối cùng, cả đời chỉ chạy… mà chưa từng thật sự sống.
Vậy nên,
vẫn cứ đặt mục tiêu. Nhưng đừng để nó lấy hết cuộc đời mình.
Ngẩng đầu lên một chút. Ngắm mây. Hít thở. Nói chuyện với người đi cùng.
Dừng lại một chút cũng không sao.
Ngã thì cười, lau đi rồi đi tiếp.
Vì cuộc đời ngắn lắm.
Không phải vì nó sẽ kết thúc —
mà vì mỗi khoảnh khắc chỉ xảy ra đúng một lần.
— Hoài
(Hải Phòng, Tháng 3/2026)


